Thứ ba, 23/10/2018 | 08:47 GMT+7

Thẩm quyền giải quyết vụ án hành chính

LSVNO - Để pháp luật thống nhất, thông suốt cần sự phối hợp nhịp nhàng, “ăn ý” giữa Tòa án nhân dân tối cao và Viện kiểm sát nhân dân tối cao phù hợp với quy định của pháp luật liên quan; sớm chấm dứt tình trạng mỗi ngành có quan điểm về tố tụng khác nhau!

vu-an-hanh-chinh-5bce7d7e9c170

Ảnh minh họa.

Ngày 08/9/2018, Báo Pháp luật TP. Hồ Chí Minh đưa tin: Trong đơn khởi kiện tại Tòa án nhân dân quận 11, TP. Hồ Chí Minh, bà Th trình bày: Bà và ông H là con nuôi của vợ chồng ông T. Sau khi ông T chết, ông H lập văn bản khai nhận di sản của ông T. Ông H khai ông là con duy nhất của ông T. Vợ ông H cũng tặng kỷ phần thừa kế của mình cho ông H. Sau đó ông H làm thủ tục sang tên nhà đất cho chính vợ chồng ông.

Cho rằng mình cũng được hưởng một phần di sản (căn nhà ông T để lại), bà Th yêu cầu Tòa án nhân dân quận 11 chia di sản thừa kế của ông T để lại. Tòa án nhân dân quận 11 cho rằng, do nguyên đơn yêu cầu bổ sung hủy giấy đỏ nên thẩm quyền giải quyết vụ án thuộc Tòa án nhân dân TP. Hồ Chí Minh Theo Luật Tố tụng hành chính năm 2015.

Sau khi tiếp nhận, thụ lý hồ sơ, tháng 11/2017 Tòa án nhân dân TP. Hồ Chí Minh chuyển trả hồ sơ cho Tòa án nhân dân quận 11 vì cho rằng thẩm quyền giải quyết thuộc tòa án cấp huyện. Đây là một trong nhiều vụ án hành chính bị “đá qua, đá lại” giữa tòa án cấp huyện và tòa án cấp tỉnh.

Sở dĩ xảy ra tình huống “ông nói gà, bà nói vịt” như trên là do nhận thức “vênh nhau” giữa các cơ quan tố tụng. Theo công văn số 01/2017/GĐ-TANDTC ngày 07/4/2017 của Tòa án nhân dân tối cao, trường hợp vụ việc dân sự do tòa án nhân dân cấp huyện thụ lý trước ngày 01/7/2016 nhưng kể từ ngày 01/7/2016 mới phát sinh yêu cầu hủy quyết định cá biệt của ủy ban nhân dân cấp huyện mà quyết định đó rõ ràng trái pháp luật, xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của đương sự và phải hủy quyết định đó mới bảo đảm giải quyết đúng đắn vụ việc dân sự thì căn cứ khoản 4 Điều 34 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, khoản 5 Điều 1 Nghị quyết số 104/2015/QH13 ngày 25/11/2015 của Quốc hội về việc thi hành Luật Tố tụng hành chính năm 2015, tòa án nhân dân cấp huyện đã thụ lý tiếp tục giải quyết theo thủ tục chung mà không chuyển cho tòa án nhân dân cấp tỉnh giải quyết. Nếu tòa án nhân dân cấp huyện đã chuyển hồ sơ vụ việc cho tòa án nhân dân cấp tỉnh và tòa án nhân dân cấp tỉnh đã thụ lý thì tòa án nhân dân cấp tỉnh tiếp tục giải quyết.

Trong khi đó, ngày 05/01/2018, Viện kiểm sát nhân dân tối cao có công văn số 70/VKSTC-V14 giải đáp vướng mắc của Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015 và nhiệm vụ kiểm sát việc giải quyết các vụ việc dân sự trong ngành có nêu: Trong vụ việc dân sự có yêu cầu hủy quyết định cá biệt của ủy ban nhân dân cấp huyện, chủ tịch ủy ban nhân dân cấp huyện, việc xác định thẩm quyền của tòa án phải căn cứ vào khoản 2 Điều 32 Luật Tố tụng hành chính, xác định tòa án cấp tỉnh có thẩm quyền giải quyết vụ án.

Để pháp luật thống nhất, thông suốt cần sự phối hợp nhịp nhàng, “ăn ý” giữa Tòa án nhân dân tối cao và Viện kiểm sát nhân dân tối cao phù hợp với quy định của pháp luật liên quan; sớm chấm dứt tình trạng mỗi ngành có quan điểm về tố tụng khác nhau!

LS Trần Công Ly Tao