Điều 142 Bộ luật Dân sự năm 2015: Thực tiễn xét xử và kiến nghị ban hành án lệ
Điều 142 Bộ luật Dân sự năm 2015: Thực tiễn xét xử và kiến nghị ban hành án lệ

(LSVN) - Bài viết bình luận Bản án phúc thẩm số 255/2024/DS-PT ngày 28/3/2024 của Tòa án nhân dân (TAND) TP. Hồ Chí Minh, trong đó Tòa phúc thẩm sửa bản án sơ thẩm theo hướng nâng tổng số tiền bị đơn phải trả từ 864 triệu đồng lên 4,579 tỉ đồng bắt nguồn chủ yếu từ việc không công nhận hiệu lực của giao dịch bàn giao nhà do người không có văn bản ủy quyền thực hiện. Thông qua phân tích cấu trúc khoản 1 Điều 142 Bộ luật Dân sự năm 2015, bài viết chứng minh rằng việc Tòa phúc thẩm dừng lại ở mệnh đề "không có ủy quyền" mà không tiếp tục xem xét các trường hợp ngoại lệ, đặc biệt điểm b (biết mà không phản đối trong thời hạn hợp lý) và điểm c (người được đại diện có lỗi) là một lỗ hổng nghiêm trọng trong lập luận pháp lý, tạo ra hệ quả dây chuyền làm sai lệch toàn bộ phán quyết.