(LSVN) - Bài viết phân tích cơ sở lý luận, thực trạng và định hướng chính sách nhằm nâng cao chất lượng nguồn nhân lực pháp luật ở Việt Nam trong bối cảnh xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Trên cơ sở tiếp cận liên ngành giữa khoa học pháp lý, quản trị công và giáo dục pháp luật, bài viết cho rằng chất lượng nguồn nhân lực pháp luật không chỉ phụ thuộc vào trình độ chuyên môn mà còn gắn với kỹ năng nghề nghiệp, đạo đức công vụ, năng lực thích ứng thể chế và khả năng đáp ứng yêu cầu chuyển đổi số, hội nhập quốc tế.
(LSVN) - Bài viết phân tích yêu cầu phát triển nguồn nhân lực pháp luật ở Việt Nam theo hướng chuyển từ tư duy hành nghề sang năng lực giải quyết vấn đề. Từ việc tiếp cận các định hướng chính sách hiện hành về xây dựng Nhà nước pháp quyền, đổi mới công tác xây dựng và thi hành pháp luật và phát triển nhân lực làm công tác tham mưu xây dựng pháp luật. Tác giả bài viết cho rằng điểm nghẽn cốt lõi hiện nay không chỉ nằm ở số lượng người học luật hay người làm công việc pháp lý, mà chủ yếu nằm ở khoảng cách giữa đào tạo pháp luật, hành nghề pháp lý và yêu cầu xử lý các vấn đề thực tiễn của Nhà nước, thị trường và xã hội. Trên cơ sở đó, bài viết đề xuất định nghĩa lại chuẩn của người làm pháp luật giỏi theo hướng kết hợp giữa hiểu luật, hiểu việc, hiểu người, hiểu rủi ro và giữ chuẩn mực, đồng thời tham chiếu kinh nghiệm cải cách đào tạo pháp lý của Nhật Bản.