Nguyên tắc hình sự tối thiểu và ranh giới Điều 360 BLHS
Nguyên tắc hình sự tối thiểu và ranh giới Điều 360 BLHS

(LSVN) - Trong quá trình xử lý các vụ việc phát sinh từ trách nhiệm quản lý, câu hỏi then chốt không chỉ là “có sai hay không”, mà là “sai đến mức nào thì hình sự phải can thiệp”. Thực tiễn cho thấy, việc hình sự hóa sai sót quản lý một cách thiếu kiểm soát không chỉ làm gia tăng rủi ro oan sai, mà còn gây tổn hại trực tiếp đến năng lực quản trị. Chính vì vậy, nguyên tắc hình sự tối thiểu (Ultima Ratio), coi hình sự là biện pháp cuối cùng, giữ vai trò nền tảng trong việc phân định ranh giới giữa xử lý kỷ luật, hành chính, dân sự và trách nhiệm hình sự.

Áp dụng Điều 360 Bộ luật Hình sự trong các vụ án trách nhiệm quản lý: Khi nào hành vi thiếu trách nhiệm không bị hình sự hóa?
Áp dụng Điều 360 Bộ luật Hình sự trong các vụ án trách nhiệm quản lý: Khi nào hành vi thiếu trách nhiệm không bị hình sự hóa?

(LSVN) - Áp dụng Điều 360 Bộ luật Hình sự (Diều 360 BLHS) trong các vụ án trách nhiệm quản lý đặt ra một câu hỏi cốt lõi: khi nào sai sót trong quản lý chỉ dừng ở trách nhiệm hành chính, dân sự, và khi nào đã vượt ngưỡng để bị hình sự hóa? Việc nhận diện đúng ranh giới này không chỉ quyết định số phận pháp lý của người quản lý, mà còn phản ánh mức độ thận trọng của chính sách hình sự trong kiểm soát rủi ro quản trị.