Theo dự thảo, Ban Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam là cơ quan giải quyết khiếu nại đối với quyết định kỷ luật của Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư và quyết định này là quyết định cuối cùng. Đồng thời, khoản 5 Điều 33 quy định luật sư bị kỷ luật có quyền khởi kiện ra Tòa án nếu cho rằng quyết định giải quyết khiếu nại gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của mình.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.
Tuy nhiên, dự thảo chưa quy định thẩm quyền giải quyết khiếu nại lần đầu của Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư đối với chính quyết định kỷ luật do mình ban hành. Quy định như vậy chưa phù hợp với trình tự, nguyên tắc giải quyết khiếu nại theo Luật Khiếu nại và cũng chưa phát huy đầy đủ trách nhiệm tự quản của tổ chức luật sư.
Bên cạnh đó, khoản 5 Điều 33 chưa xác định rõ luật sư được khởi kiện theo thủ tục tố tụng hành chính hay tố tụng dân sự. Việc mở rộng quyền khởi kiện cũng cần được xem xét bảo đảm thống nhất với quy định của Luật Tố tụng hành chính về đối tượng khởi kiện.
Do đó, tác giả đề nghị sửa đổi Điều 33 theo hướng sau: Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư có thẩm quyền giải quyết khiếu nại lần đầu đối với quyết định xử lý kỷ luật luật sư.
Trường hợp không đồng ý với quyết định giải quyết khiếu nại của Ban Chủ nhiệm, luật sư được quyền khiếu nại lần hai đến Ban Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam.
Quyết định giải quyết khiếu nại của Ban Thường vụ Liên đoàn Luật sư Việt Nam có hiệu lực thi hành.
Chỉ đối với hình thức kỷ luật nặng nhất là “xóa tên khỏi danh sách luật sư của Đoàn Luật sư”, luật sư bị kỷ luật mới được quyền khởi kiện vụ án hành chính tại Tòa án nếu cho rằng quyết định giải quyết khiếu nại trái pháp luật, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của mình.
Tác giả cho rằng, quy định như trên vừa bảo đảm tính tự quản của tổ chức luật sư, vừa phù hợp với Luật Khiếu nại và Luật Tố tụng hành chính, đồng thời bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp của luật sư trong trường hợp bị áp dụng hình thức kỷ luật nghiêm khắc nhất.

