/ Bút ký Luật sư
/ Hưởng ứng Ngày Quốc tế không phân biệt đối xử (01/3): Trách nhiệm nghề nghiệp luật sư và hành động thiết thực

Hưởng ứng Ngày Quốc tế không phân biệt đối xử (01/3): Trách nhiệm nghề nghiệp luật sư và hành động thiết thực

01/03/2026 18:35 |

(LSVN) - Ngày 01/3 hằng năm được cộng đồng quốc tế ghi nhận là Ngày Quốc tế Không phân biệt đối xử (Zero Discrimination Day), do UNAIDS khởi xướng từ năm 2014. Sáng kiến này ban đầu tập trung vào việc xóa bỏ kỳ thị và phân biệt đối xử liên quan đến HIV/AIDS, song theo thời gian đã mở rộng sang mọi hình thức phân biệt đối xử dựa trên giới tính, tình trạng sức khỏe, khuyết tật, xu hướng tính dục, hoàn cảnh kinh tế – xã hội và các yếu tố khác.

Khái quát về Ngày Quốc tế không phân biệt đối xử

Mục tiêu cốt lõi của ngày 01/3 là thúc đẩy nhận thức rằng: Kỳ thị và phân biệt đối xử không chỉ xâm phạm nhân phẩm mà còn trực tiếp cản trở quyền tiếp cận công lý, y tế, việc làm và các quyền cơ bản khác của con người.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Chủ đề năm 2026 do UNAIDS công bố là:“HIV-related stigma and discrimination put lives at risk” (Kỳ thị và phân biệt đối xử liên quan HIV đặt tính mạng con người vào nguy cơ).Thông điệp này nhấn mạnh mối quan hệ trực tiếp giữa kỳ thị và rủi ro đối với sức khỏe, tính mạng – đặc biệt khi người bị kỳ thị e ngại tiếp cận xét nghiệm và điều trị.

Cơ sở pháp lý về nguyên tắc bình đẳng và chống phân biệt đối xử tại Việt Nam

(i) Nguyên tắc hiến định

Nguyên tắc bình đẳng được ghi nhận tại Điều 16 Hiến pháp Việt Nam 2013: “Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội”.

Quy định này tạo nền tảng pháp lý cao nhất để xử lý các hành vi phân biệt đối xử trong mọi lĩnh vực.

(ii) Các luật chuyên ngành

Hệ thống pháp luật Việt Nam đã cụ thể hóa nguyên tắc hiến định qua nhiều đạo luật:

- Điều 8 Luật Phòng, chống HIV/AIDS quy định nghiêm cấm hành vi kỳ thị, phân biệt đối xử với người nhiễm HIV.

- Khoản 1 Điều 8 Bộ luật Lao động 2019 cấm hành vi phân biệt đối xử trong lao động.

- Điều 6 Luật Bình đẳng giới nghiêm cấm phân biệt đối xử về giới.

- Điều 14 Luật Người khuyết tật cấm kỳ thị, phân biệt đối xử người khuyết tật.

- Các Điều 34, 584 và 592 Bộ luật Dân sự 2015 bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín và quy định bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng.

Như vậy, pháp luật Việt Nam đã hình thành một khung pháp lý tương đối toàn diện nhằm bảo đảm quyền bình đẳng và phòng ngừa hành vi phân biệt đối xử.

Trách nhiệm nghề nghiệp của luật sư trong thúc đẩy bình đẳng

(i) Nghĩa vụ theo luật chuyên ngành

Theo Điều 3 và Điều 5 Luật Luật sư 2006 (được sửa đổi, bổ sung), luật sư có chức năng bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức; hành nghề độc lập, trung thực, tôn trọng sự thật khách quan.

Đồng thời, Điều 9 Luật này quy định các hành vi luật sư không được làm, bao gồm việc xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức.

Những quy định này, xét về bản chất, đặt luật sư vào vị trí chủ thể có trách nhiệm tích cực trong việc bảo vệ người bị phân biệt đối xử.

(ii) Nghĩa vụ đạo đức nghề nghiệp

Bộ Quy tắc Đạo đức và Ứng xử nghề nghiệp do Liên đoàn Luật sư Việt Nam ban hành yêu cầu luật sư:

- Tôn trọng khách hàng;

- Không phân biệt đối xử trong cung cấp dịch vụ pháp lý;

- Bảo mật thông tin khách hàng;

- Góp phần bảo vệ công lý và quyền con người.

Như vậy, chống phân biệt đối xử không chỉ là yêu cầu pháp lý mà còn là chuẩn mực đạo đức nội tại của nghề luật sư.

Dịch vụ pháp lý pro bono (*) – Công cụ hành động thiết thực

Thuật ngữ pro bono publico (tiếng Latin, nghĩa là “vì lợi ích công cộng”) được sử dụng phổ biến trong giới luật sư quốc tế để chỉ việc cung cấp dịch vụ pháp lý miễn phí cho cá nhân, tổ chức không có khả năng chi trả phí dịch vụ pháp lý.

Trong bối cảnh các vụ việc phân biệt đối xử thường liên quan đến nhóm yếu thế (người sống chung với HIV, lao động thu nhập thấp, người khuyết tật…), việc luật sư tham gia hỗ trợ pro bono có ý nghĩa đặc biệt quan trọng:

- Tư vấn pháp luật;

- Soạn thảo đơn khiếu nại, khởi kiện;

- Tham gia hòa giải, tố tụng;

- Đại diện bảo vệ quyền lợi trước cơ quan nhà nước.

Đề nghị: Một số định hướng hưởng ứng Ngày 01/3 đối với giới luật sư

Để hưởng ứng Ngày Quốc tế Không Phân Biệt Đối Xử một cách thiết thực, giới luật sư có thể triển khai các hoạt động sau:

1. Tăng cường tư vấn phòng ngừa rủi ro pháp lý cho doanh nghiệp, đặc biệt trong lĩnh vực lao động, tuyển dụng và quản trị nhân sự;

2. Xây dựng chương trình pro bono chuyên đề về bảo vệ quyền bình đẳng;

3. Tham gia phản biện chính sách liên quan đến chống phân biệt đối xử;

4. Tổ chức tọa đàm chuyên môn ngày 01/3, phân tích thực tiễn áp dụng pháp luật và các khoảng trống pháp lý;

5. Đẩy mạnh nghiên cứu học thuật, đề xuất hoàn thiện cơ chế chứng minh và bồi thường thiệt hại trong các vụ việc phân biệt đối xử.

Kết luận

Nguyên tắc “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật” không chỉ là một khẩu hiệu hiến định mà là chuẩn mực cốt lõi của Nhà nước pháp quyền. Ngày 01/3 do UNAIDS khởi xướng là dịp để nhìn lại mức độ hiện thực hóa nguyên tắc này trong thực tiễn.

Đối với Luật sư Việt Nam, hưởng ứng ngày này không chỉ dừng ở hoạt động truyền thông, mà cần được cụ thể hóa bằng hành động nghề nghiệp: Bảo vệ thân chủ bị kỳ thị, thúc đẩy cơ chế pháp lý minh bạch, cung cấp dịch vụ pro bono và gìn giữ chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp.

Trong tiến trình xây dựng xã hội thượng tôn pháp luật, luật sư không chỉ là người đại diện quyền lợi mà còn là chủ thể góp phần bảo vệ phẩm giá con người – nền tảng của mọi hệ thống pháp lý văn minh.

Chú thích:

(*) Dịch vụ pháp lý pro bono không đồng nhất với hoạt động trợ giúp pháp lý nhà nước theo Luật Trợ giúp pháp lý 2017. Trợ giúp pháp lý là chính sách do Nhà nước tổ chức thực hiện đối với đối tượng thuộc diện được trợ giúp theo luật định; trong khi pro bono là hoạt động tự nguyện của luật sư hoặc tổ chức hành nghề luật sư, xuất phát từ trách nhiệm xã hội và đạo đức nghề nghiệp.

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. Quốc hội (2013), Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam.

2. Quốc hội (2006), Luật Luật sư, số 65/2006/QH11; sửa đổi 2012, 2022.

3. Quốc hội (2006), Luật Phòng, chống HIV/AIDS, số 64/2006/QH11; sửa đổi 2020.

4. Quốc hội (2019), Bộ luật Lao động, số 45/2019/QH14.

5. Quốc hội (2006), Luật Bình đẳng giới, số 73/2006/QH11.

6. Quốc hội (2010), Luật Người khuyết tật, số 51/2010/QH12.

7. Quốc hội (2015), Bộ luật Dân sự, số 91/2015/QH13.

8. Quốc hội (2017), Luật Trợ giúp pháp lý, số 11/2017/QH14.

9. Liên đoàn Luật sư Việt Nam (2019), Bộ Quy tắc Đạo đức và Ứng xử nghề nghiệp luật sư Việt Nam.

10. United Nations (1948), Universal Declaration of Human Rights.

11. United Nations (1966), ICCPR.

12. United Nations (1966), ICESCR.

13. UNAIDS (2014), Zero Discrimination Day Background Document.

14. UNAIDS (2026), Zero Discrimination Day 2026 Campaign Materials.

15. International Bar Association (2008), IBA Pro Bono Declaration.

Thạc sĩ, Luật sư PHAN VĨNH

Đoàn Luật sư tỉnh Tây Ninh

Các tin khác