(LSVN) - Trong nhiều quyết định doanh nghiệp, người ký không trực tiếp thực hiện nhưng lại là người đầu tiên bị gọi tên khi trách nhiệm được đặt ra. Vấn đề không nằm ở phần việc họ làm, mà ở việc họ có thể đứng ngoài trách nhiệm hay không khi quyết định đó bị xem xét lại. Rủi ro pháp lý trong quyết định không nằm ở phần việc họ làm, mà nằm ở phần trách nhiệm họ không thể đứng ngoài.
(LSVN) - Một quyết định có thể được ký trong vài phút, nhưng trách nhiệm của nó có thể bắt đầu sau nhiều năm. Rủi ro không xuất hiện ở thời điểm quyết định được ban hành, mà chỉ bộc lộ khi quyết định đó bị đọc lại trong một bối cảnh khác. Và khi đó, điều bị xem xét không còn chỉ là nội dung của quyết định, mà là người đã ký vào quyết định đó.
(LSVN) - Đóng băng một dự án hay đóng băng mỏ có thể là quyết định đúng. Nhưng thứ thực sự khiến doanh nghiệp rời đi không phải là việc dừng lại, mà là sự im lặng sau đó: khi chi phí vẫn chạy, nghĩa vụ vẫn tồn tại, còn trách nhiệm thì không còn ai nắm giữ.
(LSVN) - Không phải ngẫu nhiên mà giá xăng dầu lại trở thành “nỗi ám ảnh” kinh tế - xã hội nóng bỏng nhất hiện nay. Câu hỏi đặt ra không chỉ là “giá bao nhiêu?”, mà còn là: Cơ chế quản lý nhà nước trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đang bảo vệ lợi ích dân sinh, hay vô tình tạo kẽ hở cho lợi ích nhóm?
(LSVN) - Một mỏ khi còn trong lòng đất là tài nguyên. Nhưng khi đã được khai thác hợp pháp, nó trở thành tài sản. Vấn đề phát sinh khi hệ thống vẫn quản lý tài sản bằng logic của tài nguyên - nơi quyền quản lý tiếp tục được thực thi, nhưng nguyên tắc bảo vệ quyền sở hữu chưa được đặt đúng vị trí.
(LSVN) - Thông tư 29/2024/TT-BGDĐT của Bộ Giáo dục và Đào tạo (Thông tư 29) và Luật Nhà giáo 2025 được ban hành như một lời tuyên thệ mạnh mẽ: bảo vệ tuổi thơ, giảm áp lực, chấm dứt tình trạng “ép buộc học thêm” vốn đã trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng của hàng triệu gia đình. Thế nhưng, chỉ sau hơn một năm áp dụng (tính đến tháng 3/2026), chính những văn bản pháp lý được kỳ vọng là “liều thuốc” lại đang lộ rõ mặt trái phũ phàng: chi phí học thêm tăng gấp 2-4 lần, lịch học đảo lộn, hiện tượng “lách luật” tinh vi lan rộng, và sâu xa hơn - một khoảng cách bất bình đẳng mới giữa những gia đình khá giả và những mảnh đời lao động bình thường.
(LSVN) - Khi một mỏ dừng hoạt động, vấn đề không dừng lại. Chi phí vẫn phát sinh. Tài sản vẫn tồn tại. Và trách nhiệm thì không rõ thuộc về ai. Dù là do lệnh tạm đình chỉ, do thủ tục chưa hoàn tất, hay do chưa được phép đưa khoáng sản đã khai thác đi tinh luyện, trạng thái “đóng băng” luôn tạo ra một khoảng giữa: nơi giá trị không được vận hành, nhưng nghĩa vụ vẫn tiếp tục.
(LSVN) - Luật Luật sư sửa đổi không chỉ là câu chuyện sửa một đạo luật nghề nghiệp. Nếu chỉ nhìn quá trình này như sự điều chỉnh điều kiện hành nghề hay cơ chế quản lý nghề nghiệp, chúng ta có thể bỏ lỡ ý nghĩa sâu xa hơn của nó. Ở cấp độ thể chế, việc sửa đổi đạo luật này thực chất là quá trình xác định lại vị trí của nghề luật sư trong kiến trúc của Nhà nước pháp quyền và trong sự phát triển của thị trường dịch vụ pháp lý hiện đại.
(LSVN) - Trong các thảo luận về Luật Luật sư sửa đổi, câu hỏi thường được đặt ra là Nhà nước nên quản lý nghề luật sư đến mức nào. Nhưng một câu hỏi quan trọng không kém là: Nghề luật sư nên tự quản đến đâu để vẫn giữ được chuẩn mực hành nghề mà không làm suy giảm tính thống nhất của hệ thống pháp luật.
(LSVN) - Trong tiến trình cải cách tư pháp và xây dựng Nhà nước pháp quyền, vai trò của luật sư ngày càng được khẳng định như một thiết chế quan trọng bảo vệ công lý, quyền con người và quyền công dân.
(LSVN) - Trong các thảo luận về sửa đổi Luật Luật sư, nhiều ý kiến thường tập trung vào điều kiện hành nghề, tiêu chuẩn đào tạo hoặc cơ chế quản lý nghề nghiệp. Tuy nhiên, một câu hỏi nền tảng của cấu trúc pháp quyền lại ít được đặt ra: ranh giới trách nhiệm pháp lý của luật sư nằm ở đâu.
(LSVN) - Lịch sử chứng minh rằng chưa từng tồn tại một mô hình quản trị nào hoàn hảo, một chính sách không có sai sót, hay một giai đoạn không để lại hệ quả cần điều chỉnh. Sai lầm, xét cho cùng là một phần không thể tách rời của quá trình thử nghiệm, cải cách và học hỏi. Vấn đề không nằm ở việc một quốc gia có mắc sai lầm hay không, mà nằm ở chỗ: quốc gia đó có đủ năng lực và bản lĩnh để nhận diện sai lầm, sửa chữa kịp thời và rút ra bài học cho tương lai hay không.
(LSVN) - Trong một Nhà nước pháp quyền, luật sư cung cấp dịch vụ pháp lý nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức thông qua tư vấn, đại diện, tham gia tố tụng và hỗ trợ thiết lập các giao dịch pháp lý. Tuy nhiên, để chức năng này vận hành hiệu quả, pháp luật không chỉ cần xác định phạm vi hành nghề mà còn phải thiết kế các điều kiện thực thi phù hợp.
(LSVN) - Vấn đề không chỉ nằm ở phạm vi hành nghề của luật sư, mà ở cách hệ thống pháp luật kiến tạo cấu trúc phân bổ quyền lực và giới hạn trách nhiệm trong Luật Luật sư sửa đổi. Khi vị trí pháp lý không được định vị rõ trong cấu trúc đó, trách nhiệm pháp lý của luật sư rất dễ bị mở rộng theo cảm nhận xã hội hơn là theo nguyên tắc cấu trúc của pháp quyền.
(LSVN) - Nếu Bài 1 đặt vấn đề về cách tiếp cận khi sửa đổi Luật Luật sư, thì câu hỏi tiếp theo mang tính kỹ thuật hơn nhưng không kém phần nền tảng: có cần làm rõ chức năng của luật sư trong hệ thống pháp luật hay không?
(LSVN) - Khi bàn về Luật Luật sư sửa đổi, câu hỏi thường được đặt ra theo hướng kỹ thuật: điều kiện hành nghề có cần siết chặt hơn không, tiêu chuẩn đào tạo có nên nâng cao hơn không, cơ chế quản lý và kỷ luật có cần hoàn thiện không. Những vấn đề đó là cần thiết. Tuy nhiên, nếu quá trình sửa luật chỉ xoay quanh các nội dung quản lý nghề nghiệp, thì rất có thể chúng ta đang xử lý phần ngọn mà chưa chạm đến phần gốc.
(LSVN) - Xuân luôn là thời khắc đặc biệt của một quốc gia. Không chỉ bởi những chuyển động của đất trời, mà bởi đây là lúc xã hội dừng lại một nhịp để nhìn về phía trước. Người dân kỳ vọng một năm bình an hơn, doanh nghiệp mong một chu kỳ tăng trưởng mới, và bộ máy nhà nước đứng trước yêu cầu tự làm mới mình để đồng hành cùng những vận hội đang mở ra. Trong dòng chảy ấy, lập pháp không còn là công việc kỹ thuật thầm lặng phía sau, mà trở thành một trong những lực quyết định khí thế phát triển của cả nền kinh tế.
(LSVN) - Mỗi độ Tết đến, Xuân về, những phong bao đỏ thắm lại trở thành biểu tượng của niềm vui, hy vọng và sự gắn kết gia đình. Lì xì không chỉ là trao tiền, mà là trao gửi lời chúc phúc, may mắn cho năm mới. Thế nhưng, trong những ngày này, trên các nhóm mạng xã hội, những dòng quảng cáo “đổi tiền mới nguyên seri, nguyên cọc, mệnh giá đẹp, phí tốt” lại mọc lên như nấm sau mưa. Một tờ 1.000 đồng có thể bị “hét giá” lên 100 - 150%, thậm chí cao hơn. Người cần thì sẵn lòng trả, người bán thì nhanh tay thu lời. Cung và cầu gặp nhau một cách tự nhiên, tưởng chừng vô hại. Nhưng đằng sau sự gặp gỡ ấy là những hệ lụy âm thầm đang len lỏi vào đời sống xã hội, vào cả ý nghĩa thiêng liêng của phong tục truyền thống.
(LSVN) - Giao dịch tài sản khi chưa có sự định danh pháp lý đầy đủ đang trở nên phổ biến. Khi thị trường đi nhanh hơn pháp luật, khoảng trống bảo vệ quyền tài sản là rủi ro mà người tham gia thường không nhìn thấy từ đầu.
(LSVN) - Giao sau không đồng nghĩa với giao dịch kỳ hạn. Khi gọi sai bản chất giao dịch, rủi ro không đến từ thị trường, mà đến từ chính cách hiểu của người tham gia.
(LSVN) - Trong những giai đoạn thị trường biến động, một hiện tượng quen thuộc thường xuyên xuất hiện: Tài sản được mua bán khi chưa thực sự hiện hữu trong tay người mua. Đó có thể là hàng hóa chưa giao, quyền nhận tài sản trong tương lai, hay những “giấy hẹn” gắn với một loại tài sản vật chất nào đó. Gần đây, hiện tượng giao dịch “bạc trên giấy” thu hút nhiều sự chú ý. Nhưng nếu chỉ nhìn hiện tượng này dưới góc độ đầu tư hay biến động giá, thì câu chuyện đang bị đặt sai trọng tâm.
(LSVN) - Pháp luật hiện hành không có định nghĩa cụ thể về hứa thưởng mà chỉ quy định một số nguyên tắc cơ bản để điều chỉnh quan hệ hứa thưởng. Theo quy định tại khoản 1 Điều 570 Bộ luật Dân sự năm 2015 thì “hứa thưởng” được hiểu là “người đã công khai hứa thưởng phải trả thưởng cho người đã thực hiện công việc theo yêu cầu của người hứa thưởng”. Theo đó, hứa thưởng được hiểu là một giao dịch dân sự được thể hiện dưới dạng hành vi pháp lý đơn phương, bên chấp nhận hứa thưởng phải hoàn thành công việc nhất định, có thể thực hiện được, không vi phạm điều cấm của luật và không trái đạo đức xã hội. Thực tiễn hiện nay, việc hứa thưởng không chỉ phát sinh trong quan hệ pháp luật dân sự thông thường, mà còn phát sinh trong quan hệ giữa khách hàng và luật sư.
(LSVN) - Trong quá trình xử lý các vụ việc phát sinh từ trách nhiệm quản lý, câu hỏi then chốt không chỉ là “có sai hay không”, mà là “sai đến mức nào thì hình sự phải can thiệp”. Thực tiễn cho thấy, việc hình sự hóa sai sót quản lý một cách thiếu kiểm soát không chỉ làm gia tăng rủi ro oan sai, mà còn gây tổn hại trực tiếp đến năng lực quản trị. Chính vì vậy, nguyên tắc hình sự tối thiểu (Ultima Ratio), coi hình sự là biện pháp cuối cùng, giữ vai trò nền tảng trong việc phân định ranh giới giữa xử lý kỷ luật, hành chính, dân sự và trách nhiệm hình sự.
(LSVN) - Áp dụng Điều 360 Bộ luật Hình sự (Diều 360 BLHS) trong các vụ án trách nhiệm quản lý đặt ra một câu hỏi cốt lõi: khi nào sai sót trong quản lý chỉ dừng ở trách nhiệm hành chính, dân sự, và khi nào đã vượt ngưỡng để bị hình sự hóa? Việc nhận diện đúng ranh giới này không chỉ quyết định số phận pháp lý của người quản lý, mà còn phản ánh mức độ thận trọng của chính sách hình sự trong kiểm soát rủi ro quản trị.
(LSVN) - Trong các vụ án phát sinh từ trách nhiệm quản lý, điều nguy hiểm nhất không phải là hậu quả đã xảy ra, mà là thói quen suy từ hậu quả ra tội danh. Bất tác vi không phải chiếc cầu để hình sự hóa mọi sự “không làm”, mà là ranh giới kỹ thuật buộc cơ quan tố tụng phải chứng minh ba điểm: Nghĩa vụ phải làm, khả năng làm và quan hệ nhân quả trực tiếp. Thiếu một trong ba, luật hình sự phải dừng lại.
(LSVN) - Cán bộ, công chức thuộc đối tượng phải có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập có quyền chứng minh tình trạng pháp lý (hợp pháp hay không hợp pháp) về tài sản, thu nhập của mình nhằm đảm bảo tài sản, thu nhập được công khai, minh bạch, không hình thành hoặc không có nguồn gốc từ tham nhũng, tiêu cực. Đồng thời, thông qua đó, các cơ quan nhà nước có thể xem xét, xác minh làm rõ đối với tài sản, thu nhập không giải trình hoặc do tham nhũng mà có thì có thể xem xét, tịch thu sung công quỹ nhà nước.
(LSVN) - Vụ việc Công ty cổ phần Đồ hộp Hạ Long (Halong Canfoco) tạm dừng sản xuất tại nhà máy Hải Phòng sau khi cơ quan chức năng phát hiện hơn 130 tấn thịt heo nhiễm dịch tả lợn châu Phi được thu gom và lưu trữ trong kho lạnh không chỉ là một sự cố doanh nghiệp riêng lẻ. Nó là hồi chuông cảnh tỉnh đau đớn về thực trạng an toàn thực phẩm tại Việt Nam - nơi lợi nhuận đôi khi được đặt lên trên cả sinh mạng người tiêu dùng.
(LSVN) - Học xong trường luật chưa đồng nghĩa với việc có thể làm luật sư. Giữa giảng đường và đời sống pháp lý tồn tại một khoảng trống không nằm ở kiến thức, mà ở trách nhiệm. Khi tập sự bị hiểu như một dạng lao động, khoảng trống ấy không được lấp, mà chỉ bị che lại. Và cái giá cuối cùng không phải người học, mà là công lý.
(LSVN) - Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, những câu thơ “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” từng vang vọng như lời tuyên ngôn bất diệt, khích lệ bao thế hệ chống giặc ngoại xâm. Thế mà nay, giữa thời đại số, một tranh cãi nhỏ về việc ghi tên tác giả bài thơ này trong sách giáo khoa lại khơi dậy cơn sóng dư luận, phơi bày những vết nứt sâu sắc hơn trong hệ thống giáo dục phổ thông.
(LSVN) - Chất lượng tranh tụng không chỉ phụ thuộc vào năng lực của luật sư hay kiểm sát viên, mà chịu tác động trực tiếp từ cách điều hành phiên tòa của Hội đồng xét xử. Khi chuẩn mực tranh tụng chưa được nhận thức thống nhất, phiên tòa dễ rơi vào hình thức hoặc cảm tính. Từ thực tiễn hành nghề, bài viết này nhìn lại các chuẩn mực tranh tụng và điều hành phiên tòa dưới góc nhìn của luật sư tranh tụng và chuyên gia pháp lý.