(LSVN) - Thời gian gần đây, hình ảnh quen thuộc của Thủ đô Hà Nội lại một lần nữa bị “xáo trộn” bởi những hàng rào tôn quây kín, những hố đào sâu hoắm và máy móc thi công ầm ĩ trên các tuyến phố trung tâm: Tràng Tiền, Tràng Thi, Quang Trung, Nguyễn Trãi, Võ Chí Công... Nhiều dự án nâng cấp hệ thống thoát nước, cấp nước và viễn thông đang được triển khai khẩn trương nhằm khắc phục tình trạng ngập úng dai dẳng. Tuy nhiên, việc đào xới kéo dài không chỉ gây ùn tắc giao thông, bụi bẩn, tiếng ồn mà còn đặt ra câu hỏi lớn về bản chất của mô hình phát triển đô thị: liệu hạ tầng kỹ thuật có thực sự “đi trước” hay vẫn mãi ở phía sau?
(LSVN) - Trong quản trị doanh nghiệp, quy trình không đủ, pháp chế nội bộ cũng không đủ. Bởi rủi ro không xuất hiện ở nơi hệ thống đang kiểm soát, mà ở nơi hệ thống không thể tự nhìn thấy và đó là khoảng trống mà một góc nhìn độc lập trở thành yếu tố quyết định.
(LSVN) - Trong bối cảnh đất nước đẩy mạnh công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế sâu rộng, việc lập lại kỷ cương, trật tự xã hội đang trở thành một yêu cầu cấp thiết. Những biện pháp cưỡng chế nghiêm minh, kịp thời được áp dụng trong nhiều lĩnh vực đã góp phần tạo nên một “kỷ cương thép” rõ nét, giúp bảo vệ lợi ích chung của Nhà nước và Nhân dân. Tuy nhiên, giữa bối cảnh ấy, một câu hỏi lý luận và thực tiễn sâu sắc được đặt ra: Liệu sức mạnh thực sự của pháp chế xã hội chủ nghĩa (XHCN) và Nhà nước pháp quyền XHCN có chỉ nằm ở “thép” - tức chế tài, hình phạt và cưỡng chế? Hay chính sự kết hợp biện chứng, hài hòa giữa “kỷ cương thép” và “bàn tay ấm” (thuyết phục, giáo dục, nhân văn) mới là bản chất ưu việt, là nguồn sức mạnh bền vững?
(LSVN) - Trong quản trị doanh nghiệp, một quyết định có thể được ký trong điều kiện đầy đủ căn cứ và kiểm soát, nhưng khi bị xem xét lại, ý nghĩa của nó không còn do người ký quyết định mà do cách người khác diễn giải. Rủi ro pháp lý trong quyết định vì vậy không xuất hiện khi nó được ban hành, mà khi người ký không còn kiểm soát được cách nó bị hiểu.
(LSVN) - Trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang sôi nổi thực hiện Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV (Hội nghị Trung ương 2) đã diễn ra thành công tốt đẹp từ ngày 23 đến 25/3/2026 tại Thủ đô Hà Nội.
(LSVN) - Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, dư luận cả nước lại một lần nữa quan tâm sâu sắc và bày tỏ lo ngại trước hai vụ việc nghiêm trọng, cùng nhắm thẳng vào đối tượng dễ bị tổn thương và cần được bảo vệ nhất: Trẻ em - những mầm non tương lai của dân tộc, những chủ nhân mai sau của đất nước.
(LSVN) - Trong nhiều quyết định quản trị, rủi ro thường được nhận diện qua những yếu tố cụ thể như sai phạm, vi phạm quy trình hoặc thiếu căn cứ pháp lý. Nhưng điều đáng lo ngại hơn không nằm ở những gì đã nhìn thấy, mà ở những điểm mà người ra quyết định không biết rằng mình đang chịu trách nhiệm.
(LSVN) - Vừa qua, Tạp chí Luật sư Việt Nam nhận được phản ánh của bà Nguyễn Thị Kim Cúc, trú tại phường Trường Vinh (Nghệ An) phản ánh việc Cổ phần tư vấn và xây lắp tổng hợp Thái Thịnh đã thiếu trách nhiệm trong việc bồi thường và giải quyết chế độ tai nạn lao động cho ông Nguyễn Vĩnh Khánh (chồng bà Cúc – đã tử nạn trong lúc thực hiện nhiệm vụ tại công trường).
(LSVN) - Trong nhiều quyết định quản trị, có thể có nhiều người tham gia, nhiều cấp thẩm định và nhiều ý kiến tập thể. Tuy nhiên, khi một quyết định bị xem xét lại, câu hỏi không còn là ai đã tham gia, mà là ai phải chịu trách nhiệm.
(LSVN) - Trong nhiều doanh nghiệp, quy trình được xem như lớp bảo vệ cho người ra quyết định. Nhưng khi một quyết định bị xem xét lại, quy trình không đứng ra giải trình và người ký là người không thể đứng ngoài.
(LSVN) - Trong nhiều quyết định doanh nghiệp, người ký không trực tiếp thực hiện nhưng lại là người đầu tiên bị gọi tên khi trách nhiệm được đặt ra. Vấn đề không nằm ở phần việc họ làm, mà ở việc họ có thể đứng ngoài trách nhiệm hay không khi quyết định đó bị xem xét lại. Rủi ro pháp lý trong quyết định không nằm ở phần việc họ làm, mà nằm ở phần trách nhiệm họ không thể đứng ngoài.
(LSVN) - Một quyết định có thể được ký trong vài phút, nhưng trách nhiệm của nó có thể bắt đầu sau nhiều năm. Rủi ro không xuất hiện ở thời điểm quyết định được ban hành, mà chỉ bộc lộ khi quyết định đó bị đọc lại trong một bối cảnh khác. Và khi đó, điều bị xem xét không còn chỉ là nội dung của quyết định, mà là người đã ký vào quyết định đó.
(LSVN) - Đóng băng một dự án hay đóng băng mỏ có thể là quyết định đúng. Nhưng thứ thực sự khiến doanh nghiệp rời đi không phải là việc dừng lại, mà là sự im lặng sau đó: khi chi phí vẫn chạy, nghĩa vụ vẫn tồn tại, còn trách nhiệm thì không còn ai nắm giữ.
(LSVN) - Không phải ngẫu nhiên mà giá xăng dầu lại trở thành “nỗi ám ảnh” kinh tế - xã hội nóng bỏng nhất hiện nay. Câu hỏi đặt ra không chỉ là “giá bao nhiêu?”, mà còn là: Cơ chế quản lý nhà nước trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đang bảo vệ lợi ích dân sinh, hay vô tình tạo kẽ hở cho lợi ích nhóm?
(LSVN) - Một mỏ khi còn trong lòng đất là tài nguyên. Nhưng khi đã được khai thác hợp pháp, nó trở thành tài sản. Vấn đề phát sinh khi hệ thống vẫn quản lý tài sản bằng logic của tài nguyên - nơi quyền quản lý tiếp tục được thực thi, nhưng nguyên tắc bảo vệ quyền sở hữu chưa được đặt đúng vị trí.
(LSVN) - Thông tư 29/2024/TT-BGDĐT của Bộ Giáo dục và Đào tạo (Thông tư 29) và Luật Nhà giáo 2025 được ban hành như một lời tuyên thệ mạnh mẽ: bảo vệ tuổi thơ, giảm áp lực, chấm dứt tình trạng “ép buộc học thêm” vốn đã trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng của hàng triệu gia đình. Thế nhưng, chỉ sau hơn một năm áp dụng (tính đến tháng 3/2026), chính những văn bản pháp lý được kỳ vọng là “liều thuốc” lại đang lộ rõ mặt trái phũ phàng: chi phí học thêm tăng gấp 2-4 lần, lịch học đảo lộn, hiện tượng “lách luật” tinh vi lan rộng, và sâu xa hơn - một khoảng cách bất bình đẳng mới giữa những gia đình khá giả và những mảnh đời lao động bình thường.
(LSVN) - Khi một mỏ dừng hoạt động, vấn đề không dừng lại. Chi phí vẫn phát sinh. Tài sản vẫn tồn tại. Và trách nhiệm thì không rõ thuộc về ai. Dù là do lệnh tạm đình chỉ, do thủ tục chưa hoàn tất, hay do chưa được phép đưa khoáng sản đã khai thác đi tinh luyện, trạng thái “đóng băng” luôn tạo ra một khoảng giữa: nơi giá trị không được vận hành, nhưng nghĩa vụ vẫn tiếp tục.
(LSVN) - Luật Luật sư sửa đổi không chỉ là câu chuyện sửa một đạo luật nghề nghiệp. Nếu chỉ nhìn quá trình này như sự điều chỉnh điều kiện hành nghề hay cơ chế quản lý nghề nghiệp, chúng ta có thể bỏ lỡ ý nghĩa sâu xa hơn của nó. Ở cấp độ thể chế, việc sửa đổi đạo luật này thực chất là quá trình xác định lại vị trí của nghề luật sư trong kiến trúc của Nhà nước pháp quyền và trong sự phát triển của thị trường dịch vụ pháp lý hiện đại.
(LSVN) - Trong các thảo luận về Luật Luật sư sửa đổi, câu hỏi thường được đặt ra là Nhà nước nên quản lý nghề luật sư đến mức nào. Nhưng một câu hỏi quan trọng không kém là: Nghề luật sư nên tự quản đến đâu để vẫn giữ được chuẩn mực hành nghề mà không làm suy giảm tính thống nhất của hệ thống pháp luật.
(LSVN) - Trong tiến trình cải cách tư pháp và xây dựng Nhà nước pháp quyền, vai trò của luật sư ngày càng được khẳng định như một thiết chế quan trọng bảo vệ công lý, quyền con người và quyền công dân.
(LSVN) - Trong các thảo luận về sửa đổi Luật Luật sư, nhiều ý kiến thường tập trung vào điều kiện hành nghề, tiêu chuẩn đào tạo hoặc cơ chế quản lý nghề nghiệp. Tuy nhiên, một câu hỏi nền tảng của cấu trúc pháp quyền lại ít được đặt ra: ranh giới trách nhiệm pháp lý của luật sư nằm ở đâu.
(LSVN) - Lịch sử chứng minh rằng chưa từng tồn tại một mô hình quản trị nào hoàn hảo, một chính sách không có sai sót, hay một giai đoạn không để lại hệ quả cần điều chỉnh. Sai lầm, xét cho cùng là một phần không thể tách rời của quá trình thử nghiệm, cải cách và học hỏi. Vấn đề không nằm ở việc một quốc gia có mắc sai lầm hay không, mà nằm ở chỗ: quốc gia đó có đủ năng lực và bản lĩnh để nhận diện sai lầm, sửa chữa kịp thời và rút ra bài học cho tương lai hay không.
(LSVN) - Trong một Nhà nước pháp quyền, luật sư cung cấp dịch vụ pháp lý nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức thông qua tư vấn, đại diện, tham gia tố tụng và hỗ trợ thiết lập các giao dịch pháp lý. Tuy nhiên, để chức năng này vận hành hiệu quả, pháp luật không chỉ cần xác định phạm vi hành nghề mà còn phải thiết kế các điều kiện thực thi phù hợp.
(LSVN) - Vấn đề không chỉ nằm ở phạm vi hành nghề của luật sư, mà ở cách hệ thống pháp luật kiến tạo cấu trúc phân bổ quyền lực và giới hạn trách nhiệm trong Luật Luật sư sửa đổi. Khi vị trí pháp lý không được định vị rõ trong cấu trúc đó, trách nhiệm pháp lý của luật sư rất dễ bị mở rộng theo cảm nhận xã hội hơn là theo nguyên tắc cấu trúc của pháp quyền.
(LSVN) - Nếu Bài 1 đặt vấn đề về cách tiếp cận khi sửa đổi Luật Luật sư, thì câu hỏi tiếp theo mang tính kỹ thuật hơn nhưng không kém phần nền tảng: có cần làm rõ chức năng của luật sư trong hệ thống pháp luật hay không?
(LSVN) - Khi bàn về Luật Luật sư sửa đổi, câu hỏi thường được đặt ra theo hướng kỹ thuật: điều kiện hành nghề có cần siết chặt hơn không, tiêu chuẩn đào tạo có nên nâng cao hơn không, cơ chế quản lý và kỷ luật có cần hoàn thiện không. Những vấn đề đó là cần thiết. Tuy nhiên, nếu quá trình sửa luật chỉ xoay quanh các nội dung quản lý nghề nghiệp, thì rất có thể chúng ta đang xử lý phần ngọn mà chưa chạm đến phần gốc.
(LSVN) - Xuân luôn là thời khắc đặc biệt của một quốc gia. Không chỉ bởi những chuyển động của đất trời, mà bởi đây là lúc xã hội dừng lại một nhịp để nhìn về phía trước. Người dân kỳ vọng một năm bình an hơn, doanh nghiệp mong một chu kỳ tăng trưởng mới, và bộ máy nhà nước đứng trước yêu cầu tự làm mới mình để đồng hành cùng những vận hội đang mở ra. Trong dòng chảy ấy, lập pháp không còn là công việc kỹ thuật thầm lặng phía sau, mà trở thành một trong những lực quyết định khí thế phát triển của cả nền kinh tế.
(LSVN) - Mỗi độ Tết đến, Xuân về, những phong bao đỏ thắm lại trở thành biểu tượng của niềm vui, hy vọng và sự gắn kết gia đình. Lì xì không chỉ là trao tiền, mà là trao gửi lời chúc phúc, may mắn cho năm mới. Thế nhưng, trong những ngày này, trên các nhóm mạng xã hội, những dòng quảng cáo “đổi tiền mới nguyên seri, nguyên cọc, mệnh giá đẹp, phí tốt” lại mọc lên như nấm sau mưa. Một tờ 1.000 đồng có thể bị “hét giá” lên 100 - 150%, thậm chí cao hơn. Người cần thì sẵn lòng trả, người bán thì nhanh tay thu lời. Cung và cầu gặp nhau một cách tự nhiên, tưởng chừng vô hại. Nhưng đằng sau sự gặp gỡ ấy là những hệ lụy âm thầm đang len lỏi vào đời sống xã hội, vào cả ý nghĩa thiêng liêng của phong tục truyền thống.
(LSVN) - Giao dịch tài sản khi chưa có sự định danh pháp lý đầy đủ đang trở nên phổ biến. Khi thị trường đi nhanh hơn pháp luật, khoảng trống bảo vệ quyền tài sản là rủi ro mà người tham gia thường không nhìn thấy từ đầu.
(LSVN) - Giao sau không đồng nghĩa với giao dịch kỳ hạn. Khi gọi sai bản chất giao dịch, rủi ro không đến từ thị trường, mà đến từ chính cách hiểu của người tham gia.